(Cafenews)-Làm nghề nào cũng vậy, đọc sách chính là cách để chúng ta đi sâu hơn vào những bí ẩn cuộc đời mà không chỉ đóng vai người khám phá, chúng ta đã dự phần vào đó.

Thành kể có lần xin tiền mẹ mua sách, mẹ nói gạo còn không có tiền mua, tiền đâu mua sách.Rồi cắm đầu cắm cổ chạy suốt hai cây số dưới nắng chang chang, Thành chạy qua ông bà ngoại xin tiền mua sách, ông ngoại nói bà ngoại giữ tiền.

Chạy qua bà năn nỉ: “Cho con vài bạc mua sách” – “cháu ngoại không, đoái tới mồ, mà tiền dùng mua sách thì càng chẳng có ích chi”. Nhưng thấy thằng cháu gầy ốm đen nhách mặt mũi mồ hôi mồ kê tội nghiệp quá, bà lẩm bẩm thêm mấy câu nữa rồi lần túi đưa cho anh đồng bạc.

Là con trai đầu về sau còn có sáu đứa em, không việc gì anh không làm từ làm ruộng cho đến nấu cơm, trông em ru em ngủ, đút cho em ăn… nhưng làm việc gì cũng kè kè theo cuốn sách giắt ở lưng quần. Hễ nghỉ tay là đọc sách.
Bà nội mỗi lần đi ra Huế mua đổi hàng hoá, lại đem về cho anh một cuốn sách, bà không biết nó viết gì, hỏi thăm người ta nói sách hay lắm, mà thấy có nhiều chữ là đem về cho anh.
Nhưng bà nội không biết đọc sách mà kể chuyện còn có khi hay hơn sách. Chính những câu chuyện bà kể cho Thành nghe từ nhỏ đã hun đúc niềm say mê sách của anh: tìm những câu chuyện kể trong đó. Đến giờ đã ngoài 50, nhưng cuốn sách anh ưu tiên vẫn là văn chương thi ca.
Còn sách triết học anh đã đọc từ nhỏ, lâu lâu lại nghe bạn trẻ nói, anh mỉm cười… cuộc đời anh, chỉ đọc vài cuốn triết học, nhưng trải nghiệm điều bi thương đã gần hết đời người. Thành không viết sách, nhưng những gì anh đang làm nghề tư vấn tâm lý – chữa lành cho những tâm hồn bị tổn thương, chính anh cũng thẩm thấu từ những câu chuyện kể sâu lắng và đau đớn hơn bất kỳmột diễn giải ngôn ngữ nào.
Làm nghề nào cũng vậy, đọc sách chính là cách để chúng ta đi sâu hơn vào những bí ẩn cuộc đời mà không chỉ đóng vai người khám phá, chúng ta đã dự phần vào đó, để thêm một sự đồng cảm với tha nhân, và trên hết là bao dung hơn với cuộc đời của chính mình, của người khác.
Tịnh Thuỷ (theo TGTT)