Lục bát Tết

(Cafenews)-Tết cổ truyền là dịp hành hương trở về làng quê Việt. Thơ lục bát là thể thơ truyền thống của người Việt. Cho nên gắn lục bát vào Tết Ta là gắn tâm tình người Việt trong một thời khắc thiêng liêng giao hòa. Và, như thế vần điệu thơ cũng chính là vần điệu của tâm hồn, tuy mộc mạc, nhẹ nhàng nhưng không kém phần lắng sâu, bay bổng… (Nhà văn Trần Nhã Thụy)

Lâm Xuân Thi

KỂ TỪ

Kể từ khi nhớ khi quên
Đợi người vui để đến phiên mình buồn
Em xưa áo mỏng cánh chuồn
Tình xưa nghĩa cũ có còn tơ vương

Kể từ khi ghét khi thương
Mới hay ta đã không nhường nhịn nhau
Em xưa giờ bước qua cầu
Dòng sông xưa cũng trôi vào hư không

Kể từ anh bước đường cùng
Tạ ơn đời chẳng bao dung lỗi lầm
Em xưa giờ đổi chỗ nằm
Chiếu chăn mùa cũ đi hành hương xa…


Nguyễn Tấn On

TÔI LÀ CON CHÓ NHÀ QUÊ

Con gà vươn cổ tìm sâu
Cây xanh màu tết vườn trầu mẹ quê
Đã lâu ở phố – lần về
Tiếng con gà trống rủ rê gọi ngày

Không rượu mà lòng cũng say
Gà quê vườn rộng – không hay bươi nhà
Dòng sông cong nét thật thà
Em ngồi giặt áo vo tà nắng xuân

Bếp quê tro, khói gian truân
Lửa reo tiếng củi quây quần ấm êm
Cháu con về mẹ vui thêm
Cha vung nắm lúa, không quên đàn gà.

Vừa về đến ngõ quê nhà
Con Vàng đốm trắng chạy ra cổng chào
Sủa mấy tiếng – đưa chân cào
Chạy quanh hàng xóm để rao xuân về

(Tôi là con chó nhà quê)
Mẹ tôi mắng vậy, tôi thề – không thêm.


Nguyễn Hải Thảo

CHẠM

Chạm vào một mảnh xuân rơi

Để nghe trong nắng rạng ngời sắc mai

Bàn tay chạm khẽ… bàn tay

Nghe tim rối nhịp phút giây xao lòng!

Môi phong trần chạm… môi hồng

Là trao nhau cả hương xuân ngọt bùi

Tôi về chạm mặt gương soi

Nghe ra có chút ngậm ngùi đó em…


Tầm Ca

NỢ THÁNG GIÊNG

Tôi hình như nợ tháng Giêng

Trả hoài không hết nên riêng một mình

Ngày Xuân gom một biển tình

Mà tôi chỉ góp điêu linh nửa đời

Này ông trăng, này ông Trời!

Tháng Giêng chừng đó sao vời vợi xa

Chừng nào tôi giống người ta?

Trả hết Giêng để… áo hoa bên người?

Này ông trăng, vì ông lười!

Thế nên sợi chỉ đỏ tươi nhạt màu

Thế nên nước chảy qua cầu

Nửa đời tôi mới dàu dàu… vô duyên!

Này ông trăng, nợ tháng Giêng

Tôi chưa trả đủ, thì phiền… ông quên!


Đào Đức Tuấn

MẸ ĐI CHỢ VỀ

gió mưa mưa gió bầm bầm

mẹ về câu hát như rằm ca dao

mái tóc vương hương chợ chiều

mẹ về câu hát liêu xiêu vỡ oà

vai sờn đong đưa sơn khê

mẹ về câu hát đê mê cõi người


Trần Lê Khánh

DẤU CHÂN

mà thôi mây vỗ chân trời
quanh đi quẩn lại cho rồi phiêu diêu

còn em đứng phía buổi chiều
hàng cây ném xuống bao nhiêu là vàng

chỉ vì sương khói chưa tan
mùa đông gió thổi ngang tàng cỏ hoa

rồi hôm em mới đi qua
dấu chân em dấu cười xòa biệt tăm


Nguyên Trân

Ừ THÌ…

Ừ thì chẳng mấy chồi non

Ừ thì chỉ mấy nụ con gọi mùa

Ừ thì cờ mở trống khua

Ừ thì Xuân đã dư thừa quanh đây!

Ừ thì môi thắm ngất ngây

Ừ thì nắng nhuộm hây hây má đào

Ừ thì mắt biếc xuyến xao

Ừ thì ai đó bước vào tim ai!

Ừ thì trải khắp non dài

Ừ thì vương vãi xa hoài nhớ nhung

Ừ thì sương vẫn đợi mong

Ừ thì gió cuốn đòng đòng gửi hương

Ừ thì tình ái muôn phương

Ừ thì trôi nổi phận hường đắm say

Ừ thì tay nắm chặt tay

Ừ thì cầm sắt mơ ngày nên duyên!


Trần Nhã Thụy giới thiệu

admin