Một ngày nhớ, một đời yêu

(Cafe news) – Chúng ta thường thích nghe những câu chuyện đẹp về cuộc sống, và đó thường được ví như những hạt giống tâm hồn gieo trên cánh đồng cảm xúc, để từ đó hình thành nên những cây lành, quả ngọt.
Nhưng tôi có cảm giác rằng, chúng ta thích đi tìm những câu chuyện trong đâu đó viễn mơ hơn là tự thiết kế nên những câu chuyện đời mình. Điều đó cũng có nghĩa là: sách vở không thiếu những câu chuyện đẹp, nhưng đời sống thật lại tẻ nhạt, tầm thường…
“Con không muốn làm mẹ khóc”!
Những dòng trên, tôi viết ra không phải để chỉ trích một ai cả, mà đó chính là những lời tự vấn chính bản thân mình. Tôi thường nghĩ rằng, nếu như phải kể một câu chuyện về chính người mẹ của mình thì tôi sẽ kể chuyện gì?
Tôi có câu chuyện gì để có thể trao gửi cho các bạn? Thật sự là không nhiều, thậm chí là không có những câu chuyện đẹp. Tôi vẫn sống cho cá nhân mình nhiều hơn là sống vì mẹ. Tôi vẫn sống cho ước mơ của mình nhiều hơn là sống cho giấc mơ của mẹ.
Và, thật sự là, có lần tôi đã khóc vì nhận ra mình bất hiếu, mình không xứng đáng là con của mẹ. Nhưng cũng may là trên đời này, không phải ai cũng yêu thương mẹ một cách hời hợt như tôi. Nhiều người mà tôi gặp, qua câu chuyện họ kể, qua thực tế chứng minh, tôi thấy họ yêu mẹ vô cùng.
Đó là một người đàn ông trạc tuổi năm mươi, làm nghề bán trái cây ở khu Giếng Nước (thành phố Mỹ Tho – Tiền Giang), có vóc dáng nhỏ bé, gương mặt lanh lợi nhưng chất phác. Ông di chuyển trong thành phố bằng một chiếc xe đạp mini cà tàng. Rất thường chạy chỗ nọ chỗ kia. Có khi phải chạy ra vựa chở những trái cây nặng trịch ra bến xe đò để gửi cho khách hàng.
Ban đầu tôi cứ tưởng ông không biết đi xe gắn máy, nhưng hỏi ra thì biết ông đi xe gắn máy khá rành, thậm chí hồi còn trẻ từng là một “quái xế”.
“Vậy sao anh không đi xe máy cho tiện? Hay là anh từng bị tai nạn xe máy nên giờ sợ?”, tôi thử đặt vài câu hỏi như là đang phỏng vấn.
Ông nghe thì cười hiền lành, nụ cười bằng mắt: “Tui có bị tai nạn gì đâu. Nhưng mà hồi đó, cứ mỗi lần tui dắt xe ra khỏi nhà thì má tui lại khóc, bà lo tui bị tai nạn. Tui đi xe máy bà không yên tâm. Hễ tui dắt xe máy đi thì má lại khóc. Nhưng tui dắt xe đạp thì má lại cười”.
Vậy rồi, để không làm má khóc, để chỉ thấy má cười, người đàn ông đó quyết định không bao giờ đi xe gắn máy nữa. Có ai trong chúng ta, vì nụ cười của mẹ mà có những quyết định vừa kỳ cục vừa dễ thương như vậy không?
Trong cốp xe của mẹ
Có thể, không có nhiều những người con dám từ bỏ những đam mê, sở thích vì mẹ của mình. Nhưng có một điều gần như chắc chắn rằng, có rất nhiều những người mẹ từ bỏ tất cả, làm tất cả vì những đứa con.
Tôi có một người bạn gái, vốn có vóc dáng mảnh mai, từ nhỏ đến lớn dường như chẳng bao giờ động tay vào những việc nặng nhọc. Cô ấy học ngành ngân hàng, học rất giỏi, nhưng khi ra trường, làm cho một ngân hàng nước ngoài được hai năm thì nghỉ ở nhà làm kế toán. Có nghĩa là cô ấy chọn một công việc tự do sau khi sinh đứa con đầu lòng.
Thế rồi sau nhiều năm gặp lại, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy vẻ mảnh mai vẫn còn đó, nhưng giờ cô là… xe thồ chính cho hai cậu con trai. Do người chồng thường đi công tác xa nhà, mặc dù có thể thuê xe ôm, nhưng cô muốn tự mình đưa đón và chăm sóc con. Sự thật là, một người phụ nữ dù yếu ớt đến mấy, nhưng vẫn có thể ẵm đứa con mình sinh ra.
Sự thật là, một người phụ nữ dù đi xe máy yếu đến mấy, nhưng nếu chở con mình đến trường từ khi nó học mẫu giáo, thì cũng có thể chở cho đến ngày nó vào đại học. Đứa trẻ ban đầu ngồi trong lòng, trước ngực mẹ, rồi ngồi sau lưng, cứ thế mà cao lớn dần lên mỗi ngày. Trong khi người mẹ vẫn nhỏ bé, thậm chí là ngày càng mệt mỏi, yếu ớt hơn ngày xưa.
Như cô bạn của tôi, đi xe máy rất yếu, từ nhỏ đến lớn dường như chẳng chở ai, vậy mà giờ đây ngày nào cũng ngày mấy lượt đưa đón con đến trường, rồi học thêm học bớt đủ các kiểu. Nếu thử làm một phép tính nhẩm thông thường thì mỗi người mẹ có hai đứa con sẽ có chừng ba mươi năm để đưa đón. Ba mươi năm chèo chống toan lo chuyện trên đường.
Trong cốp xe gắn máy của một người phụ nữ, ngoài những dụng cụ cá nhân thông thường, bạn sẽ còn thấy: một đôi dép nhựa (để mang khi gặp trời mưa to, phố ngập thành sông), một bịch nilông dự phòng (để túm giày dép cho con khỏi bị ướt), váy chống nắng (vào mùa nóng), những chiếc dù nhỏ (trong mùa mưa) … Và, lỉnh kỉnh những chai lọ, mắt kính, sổ sách, hóa đơn, bill tính tiền… chưa kịp đọc.
Trong cốp xe gắn máy của một người phụ nữ là một thế giới đồ vật biểu thị cho thế giới tinh thần của đời sống thị dân. Nếu như ai đó chịu khó ghi hình lại thì biết đâu sẽ giữ lại được những tư liệu quý, như tư liệu của một bảo tàng. Bởi một ngày kia, có thể chúng ta sẽ giàu có hơn, mọi người không còn đi xe gắn máy máy nữa.
Những đứa con khi lớn lên đi ra ngoài thế giới, đến với những nền văn minh, không còn nhớ những ngày cơ cực nữa, thì chính hình ảnh trong cốp xe của mẹ là những di chỉ để tìm về một tình yêu thương không bút mực nào tả hết.
Vậy đó. Một ngày dành để nhớ mẹ, nhưng yêu mẹ thì cả đời.
Trần Nhã Thụy

admin